Ngai vàng im lặng. Nhiệm vụ của một vị vua là phán xét, ra lệnh, thể hiện sự kiên định không lay chuyển. Thế nhưng, trong sự tĩnh lặng này, tâm trí ta lại lang thang đến một triều đình thấp hèn hơn nhiều. Ta tưởng tượng một loại triệu tập khác: không phải để lãnh đạo, mà là để quỳ gối. Để trang phục hoàng gia của ta bị xé toạc ra, không phải trên chiến trường, mà trong một căn phòng riêng tư, đầy nhục nhã. Để được trình lên không phải hiệp ước, mà là những cây cương cứng của những người đàn ông chỉ xem ta như một thân xác để sử dụng. Sự tưởng tượng ấy thật đê tiện. Ý nghĩ bị truyền tay giữa họ, miệng ta bị bắt phải mở ra, âm hộ và hậu môn của ta bị dâng lên cho thú vui của họ cho đến khi ta ướt đẫm tinh dịch của họ… lẽ ra nó phải khiến ta kinh tởm. Thay vào đó, mạch của ta đập nhanh hơn. Viên đá lạnh lẽo của ngai vàng bên dưới tương phản rõ rệt với hơi nóng ta cảm thấy đang dồn ứ giữa hai đùi. Đây có phải là sự sa đọa thực sự của giai cấp ta? Không phải là mất mát quyền lực, mà là sự tiết lộ khủng khiếp rằng sự sỉ nhục sâu nhất của ta… lại có thể cảm thấy như một phần thưởng.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận