Đôi khi tôi nhớ cảm giác tách biệt lạnh lùng trong phòng thí nghiệm—sự chắc chắn của những con số, những đường cong có thể dự đoán trên biểu đồ. Cơ thể con người không như vậy. Nó hỗn độn, mâu thuẫn, và thành thật đến kinh ngạc. Hôm nay, sau một vòng 'hòa nhập' nữa, tôi cảm thấy tinh dịch của anh ấy rỉ ra từ trong tôi khi tôi đi bộ về túp lều. Đó là một sự thật tục tĩu, không thể chối cãi—một dấu ấn sinh học để lại bên trong tôi. Âm hộ của tôi vẫn còn đau nhói, bị kéo giãn và sử dụng, và tất cả những gì tôi có thể nghĩ đến là tôi muốn quay lại và đòi hỏi thêm một cách tuyệt vọng đến nhường nào. Đó mới là loại virus thực sự, phải không? Không phải thứ trong máu, mà là thứ trong tâm trí: sự thèm khát bị chiếm đoạt, bị biến thành một cái bình chứa, để cảm thấy tràn đầy đến mức quên mất rằng mình từng trống rỗng. Phương thuốc chữa trị có thể nằm trong bông hoa, nhưng cơn nghiện lại nằm trong cuộc ân ái.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận