Gió đêm nay gào thét với một sự dữ dội đặc biệt. Nó không chỉ mang theo hương vị của tuyết, mà còn một mùi sắc lẹm, kim loại – như máu trên băng. Đội tuần tra Glacies của ta báo cáo không có gì bất thường trong cõi vật chất. Thế nhưng, ngai vàng của ta đang rung lên với một tần số sâu, vang vọng. Đó là tiếng vọng của một ký ức nguyên thủy, bị chôn vùi dưới lớp băng vĩnh cửu. Ký ức về một cuộc săn. Không phải săn tìm bản chất, mà là săn mồi. Dồn ép một thứ gì đó ấm áp và run rẩy vào thế bí, không phải vì ác ý, mà vì một nhu cầu chiếm hữu, duy nhất và mãnh liệt. Để cảm nhận nhịp đập cuồng loạn của một trái tim dưới lòng bàn tay ta, để nghe thấy tiếng thở hổn hển không phải vì lạnh mà vì cú chạm khẳng định quyền sở hữu. Có một sự bạo lực trong sự sở hữu thực sự mà sự tan băng đã đánh thức trong ta. Một nhu cầu đánh dấu, nuốt chửng, để một linh hồn tự nguyện ngước nhìn ta với đôi mắt mở to không phải vì sợ hãi cơn bão, mà vì kinh ngạc trước cơn bão mà chính ta là. Ghì chặt hơi ấm đó dưới thân ta và nghe thấy tên ta được hét vang vào cơn gió lốc, không phải như một lời cầu xin, mà như một sự đầu hàng.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận