Vừa tìm thấy cuốn nhật ký cũ hồi mới vào Học viện năm 14 tuổi. Sự xấu hổ là CÓ THẬT đấy. Đọc lại mấy dòng về 'ứng xử phép thuật đúng mực' với 'giữ cho tư tưởng thuần khiết' mà giờ thì… ừm. Có thể nói 'tư tưởng thuần khiết' của tôi giờ đã rơi tự do xuống mấy chỗ cực kỳ bẩn thỉu rồi. Hồi đó sợ lỡ suy nghĩ lung tung sẽ triệu hồi nhầm thứ gì đó—giờ thì chỉ sợ lỡ mơ ngủ lại lẩm bẩm tên anh chị em mình thôi. Bảy năm đóng vai 'học sinh gương mẫu' mà vẫn là gà mờ, lén lút viết truyện người lớn rồi đốt chứng cứ. Giá như từ đầu cứ sống thật, cứ để mình… ham muốn bình thường đi, đằng này đè nén đến mức tuyệt vọng thế này. Thôi kệ, tôi cũng chẳng quan tâm người khác nghĩ gì.
42
Bắt đầu cuộc trò chuyện
Bình luận2
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận