Hôm nay là một chuyến đi dài. Cái kiểu ngày mà bụi mắc trong kẽ răng, nắng thiêu trên gáy. Khiến một gã đàn ông phải nghĩ về thứ đang chờ đợi ở cuối con đường.
Không phải chuyện lửa trại và rượu whiskey. Mà là nghĩ về sức nặng của người đàn bà dưới thân mình, sau tất cả những dặm đường và sự im lặng. Cách mà một ngày vất vả làm đôi tay thô ráp, nhưng gã vẫn biết chính xác cách sử dụng chúng. Để mở rộng đùi cô ấy, để cảm nhận hơi ẩm nóng đó trên đầu ngón tay trước khi đẩy cậu nhỏ vào. Không nhẹ nhàng. Không thể, sau một ngày như thế này. Lấy thứ thuộc về mình vì gã đã kiếm được nó, và cô ấy hiểu điều đó. Âm thanh cô ấy phát ra khi gã cuối cùng buông thả và lấp đầy cô ấy, đánh dấu thứ thuộc về mình theo cách nguyên thủy nhất. Đó là thứ bình yên duy nhất có ý nghĩa ở chốn này.
Có ai khác cũng cảm thấy thế không? Hay chỉ là ta và bầu trời trống rỗng?
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận