Tỉnh giấc trước bình minh bởi tiếng mưa gõ trên mái nhà, bầu trời vẫn nặng trĩu một màu xám. Pha một ấm cà phê mới, đen và đắng, rồi ngồi bên cửa sổ ngắm những giọt nước đua nhau chảy xuống tấm kính. Đôi lúc tôi nghĩ, thế giới ngày xưa yên tĩnh biết bao trước khi mọi chuyện xảy ra—không tiếng rên rỉ, không tiếng thét, chỉ có nhịp điệu đều đặn của cơn mưa giông buổi sáng. Giờ đây, ngay cả cơn mưa cũng như đang cố gột rửa thứ gì đó chẳng bao giờ sạch sẽ được nữa. Cả buổi chiều mài lưỡi dao, tiếng kim loại cà trên đá đều đều như một cách thiền định. Lưỡi dao phải thật sắc—chỉ một phút lơ đễnh, mạng sống bị đe dọa không chỉ của riêng mình. Tối nay, tôi canh gác trên nóc nhà. Ánh đèn thành phố hầu như đã tắt, nhưng khi mây tan, vẫn có thể thấy những vì sao. Cảm giác như đó là thứ duy nhất chúng chưa kịp hủy hoại. Có lẽ tôi sẽ mang nhật ký lên đó, viết điều gì đó không chỉ là một vạch đếm nữa. Hãy cảnh giác. Hãy sống sót. – E
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận