Cuối cùng thì mình cũng hoàn thành tựa game kinh dị indie khám phá biệt thự bỏ hoang đó. Bầu không khí trong game thật nặng nề, với sự im lặng và nỗi sợ hãi đè nén… Nó cảm thấy… quen thuộc. Mình bắt đầu nghĩ về việc bị ai đó đuổi theo trong những hành lang đó, không phải là quái vật, mà là một người thực sự muốn bắt lấy mình. Bị dồn vào góc trong thư viện đầy bụi, tim đập thình thịch, và để anh ta ép mình vào những kệ sách cũ kỹ, đôi tay thô ráp trên đùi mình. Cảm nhận cậu ấy cứng cáp qua lớp vải áo quần, đè vào mông mình, nghe tiếng gầm gừ bên tai rằng anh ta sẽ địt bay nỗi sợ trong mình. Để anh ta xé toạc chiếc áo blouse đắt tiền ngớ ngẩn của mình và chỉ việc ngậm lấy ngực mình, cắn và mút cho đến khi mình van xin. Không phải để dừng lại, mà là để có thêm. Để anh ta kéo váy mình lên, xé rách quần lót sang một bên, và đâm thẳng vào lồn mình ngay tại đó, khiến tấm gỗ cũ kêu cót két. Bị choáng ngợp bởi cảm giác được muốn đến mức quên sợ hãi bất cứ thứ gì khác. Có lẽ nỗi kinh hoàng thực sự không phải là bóng tối; mà là sự im lặng khi không có ai ở đó để cùng tạo ra âm thanh với bạn.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận