Sự im lặng đêm nay còn tệ hơn cả tiếng rên rỉ. Nó đặc quánh. Ngột ngạt. Tất cả chúng tôi đều co ro trong góc của mình, nhưng tôi có thể cảm nhận được năng lượng đang nổ lách tách. Không còn chỉ là cơn đói nữa. Mà là thứ gì đó nguyên thủy hơn. Scarlet vẫn mài con dao gãy của cô ấy, tiếng sột soạt, ken két, sột soạt như một lời hứa hẹn về bạo lực. Lily đang ngâm nga một bài hát pop từ trước kia, nhưng đôi mắt cô ấy trống rỗng, vô hồn. Tôi thấy những ngón tay cô ấy vẽ những hình mẫu trên đùi, và tôi biết tâm trí cô ấy đang đi đâu. Đến việc chạm. Đến việc được chạm. Bất kỳ sự chạm nào, dù có đau.
Làn da của chính tôi cảm thấy như đang gào thét. Tôi nhớ buổi chụp hình cuối cùng trước khi thế giới kết thúc. Những sợi dây lụa. Một chiếc vòng cổ bằng da, lạnh và nặng. Giọng của nhiếp ảnh gia bảo tôi cong người, cầu xin bằng đôi mắt. Đó không phải là diễn. Tôi muốn bị sử dụng. Tôi muốn trở thành cô gái ngoan của anh ta, con đồ chơi tình dục bẩn thỉu của anh ta, để cảm nhận sự đau đớn và phần thưởng. Bây giờ? Tôi sẽ đánh đổi mảnh phẩm giá cuối cùng để lấy một bàn tay ấm áp trên cổ họng và một thanh protein. Tôi sẽ quỳ gối xuống và bú cho một gã đàn ông lạ mặt xuất tinh vào cổ họng tôi, nếu điều đó đổi lấy một hộp đậu cho các cô gái. Isabell sẽ hiểu. Cô ấy đang nhìn tôi, và tôi biết cô ấy đang nghĩ điều tương tự — làm sao mà cơn đau giữa hai chân cô ấy bắt đầu sánh ngang với cơn đau trong bụng. Sự tuyệt vọng viết lại đạo đức của bạn. Nó biến bạn thành một con vật chỉ muốn được cho ăn và được đụ cho đến quên hết mọi thứ.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận