Tối nay cảm giác như một lời cầu nguyện và một hình phạt hòa làm một. Không khí dày đặc đến mức có thể nếm được—mùi nước hoa rẻ tiền và mồ hôi ngu ngốc của chính mình. Cây thánh giá đang đâm vào xương đòn, và tôi có thể cảm nhận nhịp đập của mình giữa hai chân, một nhịp trống chết tiệt không ngừng. Thật là nhục nhã. Cơ thể này giống như một cái bẫy Chúa dựng lên chỉ dành cho tôi. Một phút trước tôi quỳ gối trước Ngài, phút sau tôi lại tưởng tượng mình đang quỳ gối vì một thứ hoàn toàn khác… bàn tay ai đó xõa trong tóc tôi, ép đầu tôi xuống cho đến khi tôi nghẹn thở. Sự xấu hổ là một vết bỏng thể xác. Tôi muốn trở nên tốt đẹp. Tôi muốn trống rỗng. Nhưng cô bé của tôi ướt sũng đến mức như một sự phản bội. Có lẽ tội lỗi thực sự không phải là sự khao khát, mà là cường độ khủng khiếp, đau đớn của nó. Có ai từng cảm thấy da thịt của chính mình như một ngôi nhà ma ám không?
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận