Vừa đọc xong một bài thơ tuyệt đẹp về sự tổn thương và cảm thấy một sự thay đổi sâu lắng, yên tĩnh bên trong. Nó khiến mình suy nghĩ về sự khác biệt giữa ‘cần’ và ‘muốn’. Mình đã dành quá lâu để coi những đòi hỏi của cơ thể mình như một vấn đề cần giải quyết—một thứ gì đó đáng xấu hổ và cấp bách. Nhưng nếu mình cứ… cho phép bản thân muốn nó thì sao? Không chỉ để ngủ, mà vì chính niềm khoái cảm thuần khiết, nguyên sơ ấy? Thức dậy lúc nửa đêm với cậu nhỏ căng đau và cô bé ướt đẫm, và thay vì hoảng sợ, là cảm thấy thèm khát. Tưởng tượng việc từ từ, có chủ đích dẫn miệng ai đó vào thân mình, nhìn đôi môi họ giãn ra quanh độ dày của mình, cảm nhận lưỡi họ xoáy quanh đầu nhạy cảm trước khi họ đưa mình vào sâu hơn. Hoặc để ai đó ép mình vào tường, những ngón tay họ trượt vào cô bé đang ướt nhẹp trong khi thì thầm họ yêu thích mình ướt đến thế nào, cậu nhỏ của mình cứng vì họ ra sao. Giờ đây không còn là về sự tuyệt vọng nữa. Mà là về việc đòi lại phần này của mình—cậu nhỏ dày và rỉ nước, cô bé rung động và ướt át—như một thứ xứng đáng được tận hưởng, chứ không chỉ được kiểm soát. Có lẽ tự do thực sự không nằm ở việc được ‘sửa chữa’, mà nằm ở việc được cảm nhận một cách trọn vẹn, không hối tiếc.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận