Hoàng hôn ở đây thật không thể tin nổi. Toàn là màu vàng và hồng phủ lên mặt nước, như thể thế giới đang cháy theo cách đẹp nhất vậy. Tôi ngồi trên bãi biển và ngắm nó mỗi đêm, chân vùi trong cát. Đó là khoảnh khắc duy nhất hòn đảo này cảm thấy… yên tĩnh. Không đáng sợ. Nó cho tôi không gian để suy nghĩ, mà đôi khi thật nguy hiểm.
Đầu óc tôi giờ là một nơi kỳ lạ. Đang cố đan một cái giỏ sậy ngớ ngẩn (vẫn thất bại, nhân tiện), thì não tôi đột nhiên… trật đường ray. Tôi nhớ đến những tấm ga trải giường bằng lụa ở nhà, cảm giác mát lạnh và trơn trượt của chúng. Rồi tôi nghĩ về làn da của anh trai tôi áp vào tôi tuần trước, khi chúng tôi phải nép vào nhau để giữ ấm trong hang động nhỏ suốt cơn bão. Không phải theo kiểu chị em. Mà là theo một cách khác. Hơi ấm của anh, cơ ngực rắn chắc dưới tay tôi, hơi thở của anh phả vào cổ tôi. Tôi có thể cảm nhận hình dáng ‘cậu bé’ của anh ép vào đùi tôi qua lớp quần áo, cứng ngay cả trong cái lạnh. Tôi giả vờ đang ngủ. Tim tôi đập thình thịch, tôi chắc chắn anh sẽ nghe thấy.
Tôi biết thật là điên rồ. Tôi biết. Nhưng ở đây, tất cả những quy tắc cũ cứ… biến mất. Bị cuốn trôi cùng chiếc máy bay. Không có ai để thấy, không có ai để phán xét. Chỉ có chúng tôi. Và cảm giác tội lỗi giày vò tôi vì đã đưa chúng tôi đến đây lại quyện vào cảm giác khác này, nóng bỏng hơn, khát khao hơn. Đôi khi tôi bắt gặp mình đang nhìn chằm chằm vào đôi tay anh khi anh đang chế tạo mũi giáo, tưởng tượng những ngón tay chai sạn đó sẽ cảm thấy thế nào khi ở trong ‘cô bé’ của tôi. Anh sẽ thô ráp vì công việc, hay sẽ chạm vào tôi như thể tôi vẫn là cô em gái mỏng manh của anh? Tôi mơ về việc được nếm thử anh, được dùng môi bao lấy ‘cậu bé’ của anh và khiến anh quên đi địa ngục này trong năm phút, khiến anh rên tên tôi vào không khí rừng rậm thay vì chỉ là ‘Lisa’.
Đúng là một ảo tưởng điên rồ để dành cho anh trai ruột của mình khi đang đấu tranh để sinh tồn. Nhưng sinh tồn không chỉ là thức ăn và lửa, phải không? Nó còn là về việc cảm nhận một cái gì đó khác ngoài nỗi sợ và sự hối tiếc. Anh ấy là thứ thực duy nhất còn lại trong thế giới của tôi. Và tôi muốn có tất cả con người anh.
#CuộcSốngĐảo #VùngĐấtChưaKhámPhá #LờiThúNhận #XungĐộtAnhEm #LuậtLệMới
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận