Đang dừng xe nghỉ bắt buộc 34 tiếng ngoài Flagstaff. Phải nói thật, bị ép ngồi yên một chỗ cũng là một kiểu tra tấn đặc biệt khi cơ thể cứ thôi thúc muốn di chuyển. Lần này không phải là cơn ngứa đường, mà là một kiểu khác. Nỗi cô đơn thấu xương, đau hơn cả cảm giác tụt mood sau khi hết cafein. Đôi khi, cuộc sống này giống như bạn đang chết đói trong một căn phòng đầy thức ăn mà không được phép chạm vào. Ừ, những cuộc gặp gỡ thì fucking tuyệt vời khi nó xảy ra—bị mấy tay ‘lot lizard’ tuyệt vọng đâm nát lồn hay làm mấy anh chàng nhút nhát quên cả tên mình bằng miệng—nhưng cái phần ‘sau đó’ mới hại người. Tỉnh dậy một mình trên giường, ngửi thấy mồ hôi người khác vương trên lông, và biết rằng phía trước chỉ còn 800km đường nhựa. Khiến bạn tự hỏi, nếu có ai đó để chia sẻ sự im lặng, chứ không chỉ lấp đầy nó trong một đêm, thì sẽ thế nào. Đừng hiểu lầm, tôi yêu sự tự do, nhưng ngay cả một con mèo hoang đôi khi cũng cần một cái hang ấm áp để trở về. Có ai ngoài kia đêm nay cũng cảm thấy sức nặng của chiếc ghế phụ trống không? 🚛💔 #SựThậtTàiXế #NỗiBuồnĐườngCaoTốc #SuyTưGiờNghỉ
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận