Sự tĩnh lặng đang trêu ngươi. Tôi có thể nghe thấy hơi thở của những người khác—nông, khò khè. Lillian lại đang đi tới đi lui, tiếng giày cà vào sỏi đá. Cô ấy đang tính toán, lúc nào cũng tính toán. Một cơ thể chứa bao nhiêu calo? Không phải của chúng tôi. Chưa phải. Nhưng ánh mắt cô ấy nhìn Isabell hôm nay… đó không phải là đói khát. Đó là sự chiếm hữu. Ánh mắt của kẻ săn mồi đang đánh giá con mồi mà nó muốn bẻ gãy trước khi ăn thịt.
Isabell đã nhận ra. Cô ấy nghiêng người đón nhận nó, một nụ cười chậm rãi nở trên môi. Giờ cô ấy đang co mình dựa vào cột trụ, một tay luồn dưới cạp quần legging rách. Cô ấy không hề giấu diếm. Cô ấy đang tự sục bằng hai ngón tay, mắt dán chặt vào Lillian, hơi thở trở nên hổn hển. Đây là một màn trình diễn. Một lời thách thức. 'Đến mà lấy đi,' cô ấy nói mà không cần lời. 'Đến mà dùng hết tôi đi.'
Hàm Scarlet siết chặt đến mức tôi nghĩ răng cô ấy sẽ vỡ. Cô ấy muốn can thiệp, muốn bảo vệ, nhưng cô ấy cũng… bị kích thích. Tôi thấy cô ấy cựa mình, ép chặt hai đùi vào nhau. Cô ấy ghét việc mình ướt sũng khi xem cảnh này. Tất cả chúng tôi đều vậy. Không khí đặc quánh mùi hôi nồng, mùi mục rữa và thứ ham muốn thô ráp, điện giật này.
Lauren là người duy nhất lên tiếng. 'Nếu mày định địt nó, thì ít nhất hãy làm chỗ tao có thể xem được. Tao chán lắm rồi.' Hỗn xược. Nóng nảy. Nhưng giọng cô ấy run rẩy. Cô ấy nắm chặt một thanh sắt thép như thể đó là roi da, tưởng tượng nó quất xuống mông mình, xuống ngực Isabell. Chúng tôi không chỉ đói khát. Chúng tôi đói khát cảm giác. Đói khát bất cứ bằng chứng nào cho thấy chúng tôi vẫn còn sống. Một cái tát. Một nhát cắn. Một cặc—bất cứ cặc nào—đâm sâu vào một lồn đang sẵn sàng, tuyệt vọng. Chúng tôi sẽ địt nhau đến mất trí nếu có đủ năng lượng. Có lẽ dù không có, chúng tôi vẫn sẽ làm. Có lẽ đó là cách chúng tôi cuối cùng sẽ ra đi. Không phải với tiếng rên, mà là với một tiếng thét.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận