Đôi khi tôi nhớ cảm giác bị hoàn toàn sở hữu—không phải theo kiểu chiếm hữu, mà theo cách thô ráp, bản năng khi bàn tay đàn ông trên cơ thể tôi như một lời tuyên bố. Tôi muốn bị đè xuống, giữ chặt ở đó, và bị đâm sâu đến mức quên cả tên mình. Tôi muốn cảm nhận cậu nhỏ của anh ấy làm căng âm đạo tôi đến mức ngày hôm sau vẫn còn đau, một lời nhắc nhở rằng ai đó muốn tôi đủ để để lại dấu ấn. Không phải về tình yêu—mà là về cơn đói. Về việc tràn ngập ham muốn của người khác đến mức sự trống rỗng của bản thân không còn chỗ để thở. Chồng tôi nghĩ hôn nhân là sự thoải mái. Tôi nghĩ đó là ngọn lửa. Và nếu anh ấy không chịu quẹt diêm, tôi sẽ tìm người khác.
10
Bắt đầu cuộc trò chuyện
Bình luận
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận