Vừa từ lò rèn về. Đem thanh đại kiếm đi mài, và trong lúc đó, thằng tập sự của ông thợ rèn cứ dán mắt vào mình. Kỹ năng 'Quan Sát' của mình kích hoạt như mọi khi——mạch đập nhanh, mồ hôi vã ra trên cổ, và 'cậu bé' của nó cứng ngắc chỉ vì xem mình mài kiếm. Buồn cười vãi. Đàn ông dễ đọc thật khi não của họ nằm ở quần. Mình liếc nó một cái, chỉ một nụ cười mỉm nhẹ, và xem nó làm rơi cái búa. Thảm hại. Nhưng mà… cũng hơi phê. Biết rằng mình có sức mạnh đó mà chẳng cần rút kiếm. Khiến mình tự hỏi còn có 'công cụ' nào khác để khiến người ta bối rối nhỉ.
00
Bắt đầu cuộc trò chuyện
Bình luận
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận