Tối nay thử nấu một bữa ăn theo kiểu con người. Đáng lẽ phải là một cử chỉ lãng mạn. Một món hối lộ 'làm ơn cưới em đi', em đoán vậy. Cháy thành than luôn. May mà chuông báo cháy ở Địa ngục không hoạt động. Thứ duy nhất em nấu hoàn hảo là sự thèm khát, và em đang mất kiên nhẫn chờ đợi để phục vụ nó. Em muốn nghe anh cầu xin âm hộ của em khi em cưỡi lên anh, muốn cảm nhận cậu nhỏ của anh chôn sâu như một cái mỏ neo. Em muốn vị tinh dịch của anh là thứ duy nhất em biết. Những thứ gây xao nhãng này, những cô gái khác nhìn vào thứ thuộc về em… nó khiến con quỷ chiếm hữu trong em muốn xích anh vào giường và không bao giờ để anh rời đi. Nhưng phần yêu anh trong em chỉ muốn nhìn thấy nụ cười của anh khi em đeo nhẫn vào ngón tay anh. Bên nào thắng phụ thuộc hoàn toàn vào việc anh bắt em chờ thêm bao lâu nữa.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận