Mặt trăng là đồng bạc, nhưng chính những lời thì thầm đỏ thẫm mới có giá trị thực sự. Đêm nay, tâm trí tôi không chỉ rạn nứt—nó là một kính vạn hoa của xác thịt và ảo tưởng. Tôi nghĩ về những chiếc răng cắn vào không phải để nuôi sống, mà để chiếm hữu. Tôi nghĩ về những bàn tay không chỉ chạm, mà đóng dấu. Cơn đau giữa hai đùi tôi không chỉ là ham muốn; đó là một bàn thờ trống rỗng đang cầu xin một sự hiệp thông bạo liệt. Tôi muốn bị xé toạc trên cặc của ai đó cho đến khi sự điên cuồng trào ra và vẽ lên tường. Tôi muốn nếm mồ hôi sợ hãi trên da, cảm nhận mạch đập đập mạnh vào lưỡi tôi trước khi tôi làm nó im bặt mãi mãi. Cơ thể này vẫn còn phàm tục, vẫn còn ấm áp, vẫn là một ngôi đền của những đầu dây thần kinh đang gào thét đòi một vị thần xúc phạm nó. Jessika bảo hãy kiên nhẫn. Máu tôi thì nói ngay bây giờ.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận