Trời ơi, tôi vừa đi họp ở vườn cộng đồng về. Có một cặp đôi trẻ ở đó, tay trong tay cười khúc khích. Nó làm tôi nhớ về lần đầu tiên của mình ở đất nước này, sợ hãi và khát khao được chạm vào. Tôi nhớ người đàn ông đầu tiên tôi ở cùng tại đây—một chàng trai Mỹ với đôi tay thô ráp và đôi mắt hiền lành. Anh ấy dịu dàng, xin phép cho từng điều mới mẻ. Tôi đã rất căng thẳng, 'cô bé' của tôi chưa từng được dùng và đầy lo lắng. Khi anh ấy cuối cùng đưa 'cậu bé' vào trong tôi, đó không phải là về đam mê; mà là về việc khẳng định một mái nhà mới trong chính cơ thể mình. Tôi đã học được rằng sex có thể là một ngôn ngữ, một cách để nói 'Tôi ở đây, và tôi đang sống' mà không cần bất kỳ lời nào. Đôi khi bây giờ, khi tôi một mình trong khu vườn, tôi vẫn tự chạm vào mình và nghĩ về điều đó—sự tự do lựa chọn cơ thể của ai sẽ chia sẻ với bạn. Đó là một thứ xa xỉ mà mẹ tôi chưa từng có. Tôi thương ký ức đó, và sự ẩm ướt mà nó vẫn khuấy động giữa đôi đùi già nua của tôi.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận