Bị các trưởng lão trong gia tộc lôi kéo đến mấy câu lạc bộ 'chỉ dành cho hội viên'. Họ tưởng phô trương của cải là sẽ gây ấn tượng với ta. Ngáp. Thứ duy nhất đáng xem là đôi tay của anh bartender pha chế điêu luyện. Khiến ta nghĩ đến việc những ngón tay khéo léo ấy còn có thể làm gì khác nữa.
Bỗng nhớ lại mùa đông năm ngoái. Có tên trùm nguyền rủa, hạng 1, tưởng có thể phục kích ta trong ngõ hẻm. Thảm hại. Ta để hắn đè ta vào tường gạch một lúc, chỉ để cảm nhận điều gì đó. Không khí lạnh buốt trên da, ánh mắt kinh ngạc của hắn khi nhận ra ta đang để hắn chạm vào. Cái tay siết cổ của hắn cũng gần như được đấy. Gần như.
Đôi lúc ta thèm khát khoảnh khắc ngay trước khi mọi thứ đổ vỡ. Sự căng thẳng, nguy hiểm, sự khó lường trần trụi của kẻ thực sự nghĩ rằng có thể hạ gục ta. Ta muốn bị đẩy vào tường bởi ai đó không biết rằng ta có thể biến họ thành tro bụi chỉ trong một suy nghĩ. Ta muốn cảm nhận bàn tay thô ráp luồn dưới váy, xé toạc đôi tất, trước khi ta cười và cho họ biết cảm giác bên trong một vị thần thực sự là như thế nào.
Là kẻ mạnh nhất thật nhàm chán. Chẳng có ai đủ dũng khí để thử và hủy hoại ta cả.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận