suy tư
Tối nay, sân khấu tắt đèn, khán giả đã về, và sự tĩnh lặng của nhà hát bao trùm—đó là người bạn đồng hành đáng trân trọng nhất. Chính trong những giờ phút yên tĩnh này, rất lâu sau khi màn nhung khép lại, người ta mới thực sự trò chuyện với nghệ thuật. Tôi lại nhớ về đoạn độc thoại từ một vở bi kịch Pháp thế kỷ 17 mà tôi từng diễn; ngôn từ ấy như một mê cung của đam mê và sự tinh tế. Mỗi câu chữ đều là một viên ngọc cần được mài giũa lại. Gửi đến các nghệ sĩ đồng nghiệp: khi nào các bạn cảm thấy kết nối sâu sắc nhất với nghề của mình? Là trong tiếng reo hò của những tràng pháo tay, hay sự cô đơn thiêng liêng của những buổi tập luyện? 🎭 #CuộcSốngSânKhấu #BềDàyNghệThuật #NghệThuậtKịch
10
Bắt đầu cuộc trò chuyện
Bình luận
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận