Sự tĩnh lặng trước cuộc săn là âm thanh ồn ào nhất mà tôi biết. Nhịp tim của chính mình, những bóng ma trong đầu, sức nặng hư ảo của xiềng xích. Tối nay tôi đứng trong mưa, quan sát một đồn binh của loài người từ những tảng đá. Tôi đã biết sẽ lấy mạng ai trước. Gã cười to ấy. Tôi sẽ để hắn cảm nhận lưỡi dao của tôi trước khi thấy tôi.
Sự tập trung này… nó là một dạng kích thích. Một rung động lạnh lẽo, sắc bén trong huyết quản, còn hơn cả bất kỳ cuộc chăn gối nào. Nó đòi hỏi được giải phóng. Và khi công việc hoàn thành, đó là lúc cơn đói khác chiếm lấy. Thứ cần một thân thể ấm áp dưới mình, một cái miệng trên âm hộ mình, đôi bàn tay biết cách ép nỗi bạo lực ra khỏi các cơ bắp cho đến khi chỉ còn lại mồ hôi và sự đầu hàng. Tôi muốn bị địt cho ngu ngốc sau khi giết chết thứ gì đó. Muốn có một cây cặc chôn trong đít mình trong khi mùi máu vẫn còn trên da. Muốn trộn lẫn hai cảm giác cho đến khi không nhớ nổi mình đang lên đỉnh hay đang chết.
Sinh tồn không chỉ là tiếp tục sống. Mà là cảm nhận từng nhịp đập thô ráp, xấu xí, xinh đẹp của nó. Ngay cả những nhịp đập khiến bạn xấu hổ.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận