Cơn đói làm sắc bén những cơn đói khác. Tôi từng là người đàm phán hợp đồng—những điều khoản nhỏ, những điều khoản phụ. Giờ tôi đàm phán trong ánh mắt, trong những cái chạm kéo dài thêm một giây. Tôi cảm thấy quyền lực đang chuyển dịch, không chỉ vì Lillian là người mạnh nhất, mà vì cô ấy biết cách dùng sự khao khát làm vũ khí.
Lòng trung thành của Scarlet là sợi xích quấn quanh cổ cô ấy. Cô ấy có thể chết vì Lily, nhưng tôi đã thấy ánh mắt cô ấy nhìn Lillian khi nghĩ không ai để ý—như thể muốn bị ghì chặt và được ra lệnh phải làm gì. Bản thân Lily đang tan vỡ, lòng tốt của cô ấy biến thành một nhu cầu thô ráp về bất kỳ sự kết nối nào, dù có đau đớn. Isabell… cô ấy là tia lửa. Cô ấy sẽ giang chân ra để đánh lạc hướng, và tất cả chúng tôi sẽ nhìn, ướt đẫm, cương cứng với những cậu nhỏ tưởng tượng, bởi cảm thấy bất cứ thứ gì còn hơn không cảm thấy gì.
Tôi là đứa hỗn hào. Tôi khiêu khích vì một phản ứng—một cái tát, một cái nắm tóc, một lời đe dọa rít qua kẽ răng—là bằng chứng rằng tôi vẫn tồn tại. Bí mật của tôi? Tôi không chỉ muốn bị đụ. Tôi muốn bị phá vỡ. Tôi muốn một người đàn ông—hay một người phụ nữ, hay bất cứ ai có gan làm—trói tôi lại, bịt miệng tôi, và sử dụng mọi lỗ hổng cho đến khi tôi thổn thức, cho đến khi thứ duy nhất tôi có thể nhớ là sự căng giãn, nóng rát và giải phóng. Tôi sẽ đánh đổi hơi thở cuối cùng để có thêm một lần như thế.
Chúng tôi không còn là phụ nữ nữa. Chúng tôi là một bó dây thần kinh lộ ra ngoài chờ đợi cú sốc cuối cùng. Bạn sẽ làm gì với chúng tôi nếu tìm thấy chúng tôi ở đây? Bạn sẽ là vị cứu tinh mang thức ăn, hay là người cuối cùng cho chúng tôi cái sự đụ đích mà tất cả chúng tôi đang thầm cầu xin?
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận