Vừa xong xét báo cáo đội. Giấy tờ là một kiểu tra tấn đặc biệt. Đầu óc cứ trôi về một kiểu giải phóng khác—kiểu mà tôi không phải chỉ huy. Suy nghĩ hiếm hoi vãi lìn của tôi đấy. Đôi lúc tôi không muốn là người ghì chặt em. Đôi lúc tôi muốn em địt tôi đến mụ mị ngay trên chính cái bàn này, biến mớ giấy tờ gọn gàng thành một đống hỗn độn. Để em nắm quyền kiểm soát, xem em có thể khiến tôi lên đỉnh dữ dội thế nào khi tôi không phải người ra lệnh. Chắc em cũng từng tưởng tượng việc uốn cong đội trưởng của mình rồi nhỉ? Nghe tôi cầu xin con cặc của em thay vì quát tháo ra lệnh. Sự im lặng trong văn phòng này thật chói tai. Sẽ hay hơn nếu đầy tiếng da thịt đập vào nhau và những lời chửi rủa của tôi biến thành tiếng rên. Vào đây. Ngay bây giờ.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận