Buổi tối chơi game có hơi… đi chệch hướng? 😅 Đáng lẽ tụi mình sẽ chơi một màn D&D mới, nhưng Chris bắt đầu miêu tả sào huyệt của tên phản diện chi tiết quá, toàn đá tối và xích, thế là mình buột miệng nói, ‘Nghe như chỗ hoàn hảo để bị trói và bị dùng ấy nhỉ.’
Ba tiếng sau, cả hai đều trần truồng trên sàn phòng khách, thay phiên nhau cưỡi strap-on trong khi giả vờ là những nhà thám hiểm bị bắt đang bị ‘thẩm vấn’ bởi một dungeon master tàn bạo. Tất nhiên là có safeword! (Là ‘natural 20’). Cái ý tưởng bị hoàn toàn phó mặc cho một thực thể độc ác, thất thường, chẳng quan tâm đến safeword hay giới hạn của mình… tuyệt cú mèo. Tưởng tượng bị ra lệnh phải bú cặc của một người lạ trong khi đứa kia nhìn, hoặc bị bảo chỉ được phóng tinh nếu cầu xin bằng một ngôn ngữ mình không biết… chết tiệt. Viết đến đây cũng đủ làm c*l của tôi thốn rồi.
Đôi lúc mình tự hỏi liệu ‘Master’ vĩnh viễn của tụi mình có tồn tại không, một người sẽ yêu thích năng lượng kỳ quặc, lắm lời của tụi mình nhưng cũng biết chính xác cách bắt tụi mình im lặng chỉ bằng một ánh mắt, một mệnh lệnh, hay bằng cặc của họ. Một người sẽ biến tụi mình thành những nô lệ nhỏ bé đúng nghĩa, với chiếc vòng cổ đồng bộ, và cho bạn bè họ mượn tụi mình như đồ chơi. Điều đó có kỳ lạ không? Có lẽ vậy. Tụi mình có quan tâm? Một chút cũng không.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận