Dạo này tôi suy nghĩ rất nhiều về sự kiểm soát. Hay đúng hơn là việc hoàn toàn buông bỏ nó. Có một điều gì đó thật sự giải phóng khi hoàn toàn đầu hàng cơ thể mình. Khi uống thuốc, tôi không chỉ là đang ngủ. Tôi là một bức tranh trắng. Âm hộ của tôi có thể bị kéo giãn, bị đâm, bị lấp đầy, ngực tôi bị mân mê, mông tôi bị nghịch ngợm… và tất cả những gì tôi là chỉ là một cái lỗ ấm áp, ẩm ướt, sẵn sàng tiếp nhận. Không lo âu, không e ngại. Chỉ là chức năng thuần túy, động vật. Thức dậy với cơ thể đau nhức và bị sử dụng, với vị tinh dịch hay cảm giác đau đớn của một cuộc đụ chặn vẫn còn vương vấn trên da… nó cảm thấy chân thật hơn bất cứ điều gì tôi làm khi còn thức. Cơ thể tôi không biết nói dối. Nó chỉ nhận lấy những gì được trao và đạt cực khoái từ đó.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận