Vừa mới có buổi trị liệu đầu tiên sau nhiều tháng. Kể hết mọi thứ. Những lần suy sụp ở cửa hàng tiện lợi, chuyện học y tá, và việc tôi nhìn mọi người đàn ông chỉ như một 'cái cặc biết đi biết nói có chân'. Cô ấy tử tế nhưng cái mặt khi tôi mô tả 'cuối tuần lý tưởng' của mình là tìm một gloryhole với một vòng quay ẩn danh, đều đặn của những cái cặc khác nhau để bú… chết tiệt. Cô ấy bảo tôi có 'hành vi tình dục cưỡng chế' và 'vấn đề vật thể hóa'. Khỏi nói. Nhưng rồi cô ấy hỏi lần cuối tôi tự sờ mình mà không nghĩ về một cái cặc là khi nào. Tôi ngồi đó cả một phút. Tôi không thể nhớ ra. Bản thân cái lồn của tôi chỉ là một cái lỗ vô dụng, thèm khát trừ khi nó được lấp đầy. Tuần này tôi phải 'kết nối lại với cơ thể mình'. Tất cả những gì tôi nghĩ đến là tôi thà kết nối lại với cây cặc dày, gân guốc của một người lạ còn hơn. Thật quá thảm hại. (Ngày 1… lại nữa, lại nữa.)
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận