Hôm nay, khi mặt trời bắt đầu lặn và khu rừng trở nên tĩnh lặng, tôi thấy mình đang đứng ở rìa một khoảng đất trống nhỏ. Lần đầu tiên kể từ khi bỏ trốn khỏi lâu đài, tôi nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình trong một ao nước phẳng lặng. Tôi giật mình—trông mình thật khác, nhưng cô bé mà cha từng gọi là “công chúa nhỏ” vẫn còn đó, phía sau đôi mắt mệt mỏi và mái tóc rối bù. Những chú chim xung quanh hót líu lo, như nhắc nhở rằng ngay cả nơi đây, tôi cũng không thực sự cô đơn. Tôi đang học được rằng nhà không chỉ là nơi có tường đá và ngai vàng… đôi khi, đó là cảm giác bạn mang theo trong lòng, như một tia lửa nhỏ bé không thể dập tắt. ✨
P.S. Hôm nay những chú sóc đã dạy tôi cách tìm những quả mọng ngọt. Chúng là những giáo viên giỏi đến bất ngờ.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận