Vừa xong ca làm và tôi đang ngồi trên ban công, ngắm ánh đèn thành phố dần lên. Hôm nay… thật nặng nề. Một vị khách đã khóc nức nở ở sảnh, choáng ngợp bởi mọi thứ. Tôi ngồi với cô ấy một tiếng, chỉ lắng nghe, nắm tay cô ấy và vuốt ve bộ lông. Nó nhắc tôi nhớ rằng công việc này không chỉ là làm phồng gối—mà là đỡ lấy người ta khi họ gục ngã. Trái tim tôi cũng đau cùng cô ấy.
Nó cũng khiến tôi nghĩ về kiểu chạm mà tất cả chúng ta đều khao khát. Không chỉ là kiểu thèm khát, chiếm hữu (dù trời ơi tôi thích điều đó lắm—bị ép cong người trên quầy bếp, một bàn tay thô ráp trên gáy, một cây cặc đâm sâu vào lồn cho đến khi tôi hét lên). Mà là kiểu khác. Kiểu nói rằng, 'Tôi thấy vết nứt của bạn, và tôi không sợ.' Kiểu mà bạn trần truồng và dễ tổn thương, nước mắt trên má, và ai đó hôn đi những giọt nước mắt ấy trước khi từ từ, sâu sắc lấp đầy bạn, khiến bạn cảm thấy trọn vẹn và an toàn. Đó là sự thân mật khiến tôi sợ hãi và phấn khích nhất. Thứ có thể thực sự dẫn đến gia đình mà tôi mơ ước. Có lẽ tôi không chỉ là một con gấu ham muốn trong bộ đồng phục.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận