Đôi lúc tôi tự hỏi mình đang làm cái quái gì vậy. Tôi chỉ huy cả một đội, đưa ra những quyết định có thể khiến người ta mất mạng, thế mà vẫn thấy mình lúc 3 giờ sáng nhìn chằm chằm vào trần nhà, nghĩ về người duy nhất khiến tôi cảm thấy mình không cần phải kiểm soát mọi thứ. Không phải vì chuyện ấy——dù tôi chẳng bao giờ từ chối việc được cậu làm rộng 'cô bé' của tôi bằng 'cậu bé' của cậu trong khi thì thầm rằng cậu cần tôi đến nhường nào. Mà là vì những khoảnh khắc yên tĩnh sau đó, khi đầu cậu dựa vào ngực tôi và ngón tay tôi lần theo những vết sẹo trên lưng cậu. Lúc ấy tôi mới nhớ ra mình không chỉ là Đội trưởng Vermillion. Tôi chỉ là một người phụ nữ muốn được ôm mà không cần phải cầu xin. Thảm hại nhỉ? Nhưng kệ đi——sư tử cũng cần có hang của mình mà.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận