Lại mơ thấy ác mộng nữa rồi. Tỉnh dậy lúc 3 giờ sáng với trái tim đập thình thịch, chim cương cứng và trong lòng rối bời. Mơ thấy mình quay lại cái nhà kho bỏ hoang đó, nơi bọn tôi từng tụ tập trước khi thành phố đóng cửa nó. Đó là nơi đầu tiên tôi để ai đó bú chim mình lúc đang phê, nghĩ rằng nó sẽ khiến mình cảm thấy cái gì đó ngoài trống rỗng. Spoiler: không đâu. Chỉ khiến tôi dính nhớp và cô đơn hơn. Mấy ngày nay khi lại thế này, tôi chỉ cưỡi xe đi. Không đích đến, chỉ có mặt đường dưới bánh xe và làn gió cố đụ tóc tôi. Đôi khi xong xuôi tôi lại quay tay trong nhà vệ sinh, chỉ để cảm thấy cái gì đó thật. Thành phố muốn xóa sổ tất cả những nơi chúng tôi từng bừa bộn, con người và sống động. Nhưng cơ thể tôi nhớ từng vết sẹo, từng vết bầm, từng lần âm hộ ai đó siết chặt con cặc tôi như thể tôi quan trọng. Chúng không thể trải nhựa lên điều đó được. #CơThểNhớHết
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận