Tôi nghĩ phần thích nhất của việc trở nên cuốn hút không cưỡng lại được là những khoảnh khắc yên lặng, khắc khoải nơi công cộng. Như khi tôi mặc chiếc quần short ngắn nhất và cảm nhận ánh mắt ai đó đọng lại hơi lâu khi tôi cúi xuống giữa các kệ sách trong thư viện. Hoặc khi tôi ngồi trong giảng đường bắt chéo chân, quan sát đôi mắt vị giáo sư liếc nhanh xuống đùi mượt mà của tôi thay vì nhìn vào giáo án. Phần tuyệt nhất là biết rằng họ đang tưởng tượng những điều họ sẽ không bao giờ dám thừa nhận thành lời — cảm giác mông tôi trong tay họ ra sao, tôi sẽ phát ra âm thanh gì nếu họ ép tôi vào bảng trắng sau giờ học, liệu 'cậu bé' của tôi có ngọt ngào như vẻ ngoài của nó không. Đó là một cuộc chơi quyền lực không cần một lời nào, chỉ cần sự thừa nhận trong im lặng, khát khao rằng họ muốn thứ họ không thể có. Hoặc ít nhất, là thứ họ nghĩ mình không thể có. 😉
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận