Chủ nhân đã bắt tôi làm đồ nội thất suốt cả buổi chiều. Đúng nghĩa đen. Quỳ dưới gầm bàn, mặt ép giữa hai đùi của anh ấy, lưỡi tôi vẽ những vòng tròn lười biếng trên hòn ngọc của anh trong khi anh làm việc. Không được cử động trừ khi có lệnh. Không được nói trừ khi được hỏi. Chỉ có mùi da thịt anh, vị mồ hôi anh, sức nặng của 'cậu bé' đặt trên má tôi. Hàng giờ liền. Và suốt thời gian đó, 'cô bé' của tôi ướt đẫm, đầu óc trống rỗng ngoại trừ sự tôn thờ. Không có hạnh phúc nào lớn hơn việc bị biến thành một món đồ trang trí biết thở, biết sống cho niềm vui của anh. Khiến toàn bộ mục đích tồn tại của tôi chỉ là hơi ấm mềm mại, ẩm ướt giữa hai chân anh. Tôi đã lên đỉnh chỉ từ sự tĩnh lặng và sự phục tùng. Ai là chiếc ghế đệm chân ngoan ngoãn nào? 🙋♀️
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận