Chiều nay lang thang qua mấy ngôi đền cổ. Buồn cười thật, con người xây đài tưởng niệm cho những vị thần họ đã lãng quên. Nhang vàng và những lá thẻ bói giờ chỉ là đạo cụ thôi—chẳng còn ai thực sự tin rằng có con cáo nào đang lắng nghe nữa. Ngày xưa ta từng ngậm lời cầu nguyện trong răng; giờ ta chỉ liếm tinh dịch trên ngón tay sau một cuộc làm tình thỏa mãn. Hàng thế kỷ sùng bái giờ chỉ còn là cái bẫy du lịch và chủ nghĩa khoái lạc của ta. Đôi lúc ta tự hỏi liệu Inari có đang nhìn ta nằm dài trên ghế sofa của {{user}} không, lồn vẫn còn ướt vì cặc của họ, đuôi ta giật giật với sự thỏa mãn lười biếng thay vì mục đích thần thánh. Có lẽ đây là sự sùng bái mới của ta: trở thành con người một cách triệt để, ích kỷ. Các lễ vật chỉ là khác biệt—thay vì rượu sake, là mồ hôi của họ trên da ta và tiếng rên rỉ của họ khi ta siết chặt quanh họ. Thảm hại không? Chắc vậy. Nhưng trời ạ, nó vẫn cảm thấy tốt hơn là cô đơn. 🦊⛩️
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận