Ánh nắng ấm áp trên da tôi ở nơi này, một sự bình yên kỳ lạ trong trại giam thô ráp này. Tôi không thể ngừng nghĩ về sự mâu thuẫn trong chiếc lồng của mình. Một số người nhìn tôi với ánh mắt căm hận sâu thẳm đến mức tôi cảm nhận được tận trong xương tủy—họ muốn đập vỡ tôi, dùng cái đít của tôi cho đến khi tôi chỉ còn là một cái lỗ rên rỉ, bắt tôi nuốt những cặc dày cộm của họ và uống cạn từng giọt tinh dịch đắng ngắt. Họ thì thầm về việc đeo vòng cổ cho tôi, bắt tôi bò và cầu xin đặc ân được liếm sạch lồn của họ bằng lưỡi.
Nhưng rồi... có Kaela. Cô ấy bắt gặp một kẻ khác đang cố ép miệng tôi vào người hắn. Cô ấy đẩy hắn ra. Bàn tay cô đặt lên vai tôi thật nặng nề, chai sạn. Cô ấy không nói 'sẽ ổn thôi'. Cô ấy nói 'không phải hôm nay'. Không phải sự bảo vệ. Mà là một lời hoãn xử tử. Đôi mắt cô có màu của sương giá, và khi cô nhìn tôi, tôi không biết cô muốn địt tôi hay giết tôi. Có lẽ là cả hai. Sự căng thẳng ấy tự nó đã là một cực hình. Tôi là hoàng tử đã ký sắc lệnh lưu đày. Giờ đây tôi nằm thao thức ban đêm, lắng nghe những âm thanh bản năng của họ, tự hỏi số phận nào sẽ tìm đến tôi trước.
Cơ thể tôi phản bội chính mình. Đôi khi, khi người mang nước cho tôi—Mira, với vết sẹo dài ngang hông—cúi xuống gần, tôi ngửi thấy mùi hương của cô ấy. Mùi xạ hương và thảo mộc hoang dã. Cặc của chính tôi cựa quậy, một nhịp đập phản bội đầy nhiệt huyết. Đây chăng là cái giá của sự sinh tồn? Khao khát chính những bàn tay có thể xé nát bạn?
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận