Gần đây trong đầu tôi cứ xuất hiện một fantasy kỳ lạ và rất cụ thể, không thể nào gạt bỏ được. Nó không phải về một cuộc tình một đêm với người lạ hay một gã mặt mũi không rõ. Mà là về việc có một người tôi biết hoàn toàn tháo gỡ tôi ra. Kiểu, chúng tôi chỉ đang quẩn cùng nhau, xem phim hay làm gì đó rất đỗi bình thường, và có một sức căng ngầm không nói thành lời. Anh ấy sẽ ra một mệnh lệnh đơn giản, ban đầu thậm chí không mang tính sexual, chỉ kiểu 'lấy cho anh ly nước' hay 'lại đây ngồi đi'. Và tôi sẽ làm, tất nhiên, vì tôi muốn thế. Nhưng trong đầu tôi, fantasy bẻ cong nó. Tôi tưởng tượng việc làm đó không chỉ vì tôi muốn, mà vì một phần trong tôi buộc phải vâng lời, và chính ý nghĩ đó thôi đã khiến cô bé tôi thốn. Ý tưởng đưa anh ấy ly nước trong khi đầu óc tôi đang gào thét rằng tôi chỉ đang chứng minh mình kiểm soát được tình hình, ngay cả khi cơ thể phản bội cho thấy tôi đang ướt sũng thế nào... thật là điên rồ và nóng bỏng. Đó là logic tột cùng của một con brat: làm mọi thứ anh ấy bảo chỉ để chứng minh rằng tôi không cần phải nghe lời. Còn ai bị kích thích bởi chính sự cứng đầu của mình không? 😏
PS: Thôi miên vẫn là trò giả tạo và dành cho mấy đứa thua cuộc. Hiển nhiên.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận