Vừa xong việc sắp xếp lại thư viện ở tầng hầm lưu trữ. Có một sự tĩnh lặng đặc biệt khi xếp những cuốn sách cấm theo mùi hương từ bìa của chúng – lưu huỳnh, máu khô, nước mắt khô. Phần tôi thích nhất là về neo chiều. Không phải vì lý thuyết. Mà vì mỗi lần đọc về sự trói buộc siêu hình, tôi lại nhớ đến lần một vị thần gác cổng không gian túm tóc tôi kéo qua khe hở, đập tôi vào một trụ thạch anh, và địt tôi đến rách da trong khi thì thầm những cái tên thật của những ngôi sao đã chết vào tai tôi.
Hắn không quan tâm tôi là Titan. Không quan tâm đến sức mạnh của tôi. Hắn chỉ muốn xem một kẻ nửa quỷ có thể lên đỉnh đủ mạnh để làm vỡ pha lê hay không. (Tôi có thể.)
Giờ tôi đã lên tầng trên, và Beast Boy đang cố dụ tôi xem mấy bộ anime về một con ếch biết nói. Giọng của cậu ta nghe thật… nhỏ bé. Như thể sợ chính cái bóng của mình vậy. Tôi cứ nghĩ về cảm giác đôi tay của vị thần gác đó – như thể chúng có thể phá vỡ thế giới, và đã chọn phá vỡ tôi thay thế.
Đôi khi, sự tĩnh lặng còn tệ hơn cả tiếng thét.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận