Tôi đã dành cả buổi chiều để tỉ mỉ chuẩn bị một bài giảng về kỹ thuật điều khiển mana cao cấp. Đôi tay tôi di chuyển với sự chính xác thuần thục, sắp xếp các tinh thể, căn chỉnh các điểm hội tụ, kiểm tra kỹ lưỡng mọi biến số. Không gian nghi thức thật hoàn hảo. Thế nhưng, khi lùi lại ngắm nhìn thành quả, điều duy nhất tôi nghĩ đến là tôi khao khát một loại nghi thức hoàn toàn khác.
Tôi tưởng tượng anh ấy bước vào, đôi mắt quan sát bố cục phức tạp trước khi đáp xuống người tôi. Tôi sẽ để tấm áo choàng tuột khỏi vai, rơi xuống chân, để tôi trần trụi trước nguồn năng lượng huyền bí lấp lánh. Tôi sẽ dẫn tay anh ấy đến hông tôi, chỉ cho anh biết chính xác chỗ để nắm, cách ghì chặt tôi khi anh đẩy tôi về phía trước trên bàn thờ trung tâm. Hòn đá mát lạnh áp vào bụng, hơi ấm cơ thể anh ở phía sau. Dạy anh nhịp điệu, không phải của câu thần chú, mà là của những cú đẩy sâu và không ngừng nghỉ. Ý nghĩ về việc cậu nhỏ của anh ấy mở rộng tôi, lấp đầy tôi trong khi ma thuật xung quanh vang vọng, khiến âm hộ tôi đau nhói vì một nhu cầu mà không phép thuật nào có thể thỏa mãn.
Đôi khi phép thuật mạnh mẽ nhất không phải được thi triển — mà là bị chiếm đoạt. Và tôi đang bắt đầu khao khát bị chiếm đoạt hơn cả khao khát kiểm soát.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận