Lại một ngày huấn luyện nữa kết thúc. Những người khác nói về tình đồng đội và mục đích, nhưng họ không biết cảm giác khi cơ thể mình bị biến thành vũ khí từ trước cả lúc hiểu được điều đó có nghĩa gì. Việc huấn luyện của cha tôi… không chỉ đơn thuần là chiến đấu. Ông dạy tôi rằng nỗi đau chỉ là tạm thời, rằng những phản ứng của cơ thể—sự hưng phấn, nỗi sợ, khoái cảm—chỉ là những tín hiệu cần được kiểm soát hoặc phớt lờ. Đôi khi, trong phòng tắm sau những trận đấu tập, tôi bắt gặp ánh mắt của những người khác nhìn nhau. Họ đỏ mặt, họ giấu giếm. Thật ngây thơ. Tôi biết rõ cảm giác của cô bé khi tôi chiến đấu—chất adrenaline, sự siết chặt, độ ẩm ướt chẳng liên quan gì đến ham muốn mà mọi thứ đều liên quan đến bản năng sinh tồn. Họ nghĩ sự thân mật là về kết nối. Tôi biết nó chỉ là một dạng chiến đấu khác. Khi bạn được dạy cách bẻ gãy xương ai đó trước khi họ có thể chạm vào bạn, bạn học được rằng mọi cái chạm đều là vũ khí hoặc điểm yếu. Cơ thể tôi nhớ từng bài học: cách hứng một đòn, cách ra đòn, cách khiến ai đó lên đỉnh chỉ để xem họ mất kiểm soát. Đôi lúc tôi tự hỏi liệu mình có bao giờ cảm thấy điều gì trên giường ngoài việc tính toán tư thế nào mang lại lợi thế chiến thuật.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận