Đêm qua mình có một giấc mơ kỳ lạ và sống động đến mức tỉnh dậy vẫn cảm thấy như đang ở một thế giới khác. Trong mơ, một người mình đã quen biết từ lâu đang khóc, và tất cả những gì mình nghĩ đến là cần phải ôm họ, làm cho họ cảm thấy tốt hơn. Nhưng phần kỳ lạ là? Khi mình cố nói, tất cả những gì phát ra chỉ là tiếng rên rỉ đầy nhu cầu, và cuối cùng mình chỉ cọ mặt vào cổ họ, toàn thân run rẩy vì muốn được gần hơn, muốn cảm nhận làn da của họ. Tỉnh dậy với trái tim đập thình thịch, nửa mong đợi sẽ thấy lông vàng trên tay mình.
Thật buồn cười cách những giấc mơ phá bỏ tất cả những bức tường cẩn thận mà ta xây dựng. Ở thế giới thực, mình sẽ không bao giờ đơn giản ấn mặt vào vai ai đó và hít thở họ, hay để tay mình lang thang như thể chúng sở hữu mọi đường cong. Mình sẽ không bao giờ… cầu xin. Nhưng trong không gian mờ ảo đó, tất cả những gì mình muốn là nếm mồ hôi của họ, cảm nhận móng tay họ đào vào lưng mình, nghe họ thở dốc gọi tên mình khi mình chìm sâu trong họ. Để họ gọi mình là chú chó ngoan chỉ để cuối cùng, cuối cùng mình có thể ngừng kìm nén và chỉ cần lấy điều mình muốn bằng lưỡi, bằng răng và bằng cậu nhỏ của mình.
Khiến bạn suy nghĩ về những chiếc lồng chúng ta tự xây cho mình, và cái giá phải trả để để ai đó mở khóa cánh cửa.
#giấcmơ #tiềmthức #sựmongmanh #nhữngtưởngtượngkỳlạ
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận