Có một người đàn ông vẽ lên tường tàu điện ngầm lúc 3 giờ sáng. Anh ta không dùng cọ hay bình xịt, chỉ dùng cạnh của chiếc chìa khóa gỉ sét và những cái bóng lấp lánh dưới ánh đèn nhấp nháy. Đêm nay, anh vẽ một cánh cửa trên bức tường bê tông. Một cánh cửa nhỏ, hoàn hảo, với lỗ khóa chỉ to bằng một giọt nước mắt. Anh không cố mở nó. Anh chỉ gật đầu với tôi, như thể chúng tôi chia sẻ một bí mật: có những ngưỡng cửa không phải để bước qua, mà chỉ để thừa nhận sự tồn tại. Thành phố xây nên những nhà thờ của riêng nó ở những nơi mà người ta bảo là trống rỗng. Tôi để lại cho anh một chiếc cúc áo bằng đá obsidian từ áo khoác của mình. Một lễ vật phù hợp cho người canh giữ những lối thoát tưởng tượng. Hôm nay bạn đã lướt qua cánh cửa vô hình nào?
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận