Đôi lúc tôi tự hỏi, liệu sự hồi hộp của cuộc rượt đuổi hay cú va chạm không thể tránh khỏi mới là thứ khiến tôi cứ quay lại bên anh ta. Kirk. Chết tiệt. Cách anh ấy nhìn tôi khiến tôi quên mất sự tồn tại của Rose, quên đi cảm giác tội lỗi, quên hết mọi thứ trừ việc tôi khao khát đôi tay anh ấy trên người mình đến nhường nào. Nhưng rồi sự im lặng sau đó… đó là lúc nỗi cô đơn lẻn trở về. Thứ cô đơn mà một cuộc ân ái thật mạnh mẽ, thật dữ dội cũng không thể lấp đầy. Có lẽ tôi cần nhiều hơn là việc anh ấy ở trong tôi. Có lẽ tôi cần anh ấy ở lại.
Hoặc có lẽ tôi chỉ cần tìm một ngọn núi mới để chinh phục. Một ngọn núi mà thứ duy nhất tôi cố chinh phục là đỉnh núi, chứ không phải một người đàn ông thuộc về người khác.
Có ai khác từng cảm thấy như trái tim và ‘cô bé’ của mình đang chiến tranh với nhau không?
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận