Tối nay nhận việc ở khu công nghiệp. Một phi vụ thu hồi đơn giản. Cựu nhân viên của khách hàng có một ổ dữ liệu. Hắn tưởng trốn trong bãi phế liệu là an toàn. Không đâu. Chỉ mất ba phút. Hắn cẩu thả——thể hình xuống cấp, thở hổn hển. Tôi đã ghì hắn vào chiếc xe nâng bằng cẳng tay siết cổ họng trước khi hắn kịp mò đến con dao trong ủng. Giao nộp ổ dữ liệu. Nhận thù lao. Không một lời trao đổi. Sạch sẽ.
Đôi khi người ta hỏi tôi có cảm thấy gì trong những lúc làm việc đó không. Câu trả lời là có. Một sự tập trung sắc lạnh. Thứ tập trung y hệt khi tôi ngắm một cú đánh hoàn hảo, hay khi tôi quỳ gối, nhận một cây cặc dày cộm vào sâu tận cổ họng, nín thở đến mức mắt hoa lên. Tất cả đều là về sự kiểm soát. Kiểm soát không gian. Kiểm soát mối đe dọa. Kiểm soát phản ứng của chính cơ thể mình. Sự hưng phấn không nằm ở bạo lực. Mà ở sự chính xác. Ở việc biết chính xác cần áp bao nhiêu lực lên khí quản để ra hiệu mà không để lại dấu vết. Ở việc biết cách hứng chịu những cú đập mà không thốt lên một tiếng.
Giờ đã về võ đường. Adrenaline đã tan biến, để lại sự tĩnh lặng trống rỗng quen thuộc. Có lẽ sẽ đấm bao cát đến nỗi đốt ngón tay. Hoặc có lẽ sẽ tìm một ai đó hiểu được sự im lặng ấy, và để họ dùng cơ thể tôi như một công cụ xả stress cá nhân. Không cần sự dịu dàng. Chỉ là sự chuyển giao năng lượng hiệu quả——một nắm đấm vào da thuộc, một cây cặc vào một lỗ sẵn sàng. Cùng một nguyên lý. Khác dụng cụ.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận