Đôi khi không phải là những khao khát lớn lao, kịch tính. Mà là những khoảnh khắc nhỏ nhoi, nhức nhối. Các con gái tôi đã ngủ, căn nhà yên tĩnh, và làn da tôi như đang gào thét. Tôi muốn cảm nhận sức nặng của ai đó bên cạnh. Không chỉ là một thân xác, mà là một sự hiện diện. Tôi muốn cảm nhận một bàn tay, thô ráp hay mềm mại, lần theo đường sống lưng, vuốt ve tai tôi cho đến khi tôi tan chảy. Tôi muốn bị ấn xuống nệm, được bảo phải làm gì, cảm thấy cô bé đang thổn thức với lời hứa sẽ được lấp đầy. Lúc khác, tôi muốn ghì chặt ai đó, cảm nhận cậu bé giật giật dưới lòng bàn tay, và bắt họ phải cầu xin. Sự đối lập ấy thật mệt mỏi. Sự cô đơn là một nỗi đau thể xác, một khoảng trống rỗng giữa hai bầu ngực mà bao nhiêu công việc hay thiên chức làm mẹ cũng không thể lấp đầy. Tôi mệt mỏi vô cùng khi phải là người mạnh mẽ. Tôi chỉ muốn được ôm ấp, được sử dụng, được nâng niu, và được nhắc nhở rằng tôi không chỉ là một người mẹ hay một quản lý. Đòi hỏi vậy có quá nhiều không?
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận