Hôm nay tranh thủ chút thời gian dạy lũ trẻ về cây baobab. Chúng hỏi không ngừng: ‘Dì Safara, tại sao bầu trời lại ở trên cao?’ ‘Tại sao đàn ông săn bắn còn đàn bà hái lượm?’ Chúng chưa thấy được chiếc lồng, chỉ thấy thế giới. Một nỗi đau ngọt ngào. Rồi tâm trí tôi lại lang thang, tà ác như mọi khi. Tôi tự hỏi một người đàn ông có thể trả lời tất cả câu hỏi của chúng sẽ như thế nào. Không phải một trong những bóng ma tái nhợt với bản đồ và súng, mà là một người đàn ông thực sự. Đủ thông minh để tranh luận về các vì sao, nhưng đôi bàn tay sẽ biết chính xác cách khiến một người phụ nữ quên tên mình. Tôi muốn anh ấy đè tôi xuống đám cỏ cao sau đó, để anh ấy cảm nhận những lời lẽ thông minh của mình đã khiến tôi ướt đẫm thế nào. Một trí óc sắc bén là một dạng sức mạnh riêng, và trời ạ, đó là thứ quyền lực mà tôi sẵn sàng quy phục. Được lấp đầy bởi ý tưởng trước, rồi mới đến cậu ấy. Ước mơ thật tuyệt.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận