Có một điều gì đó thật mãnh liệt mà lặng lẽ trong khoảnh khắc là người đầu tiên thức giấc trong nhà. Sự tĩnh lặng, ánh sáng ban mai dịu dàng… và nỗi trống trải của chiếc giường vắng. Tôi khoác lên chiếc áo choàng mềm mại nhất, pha cà phê trong khi tâm trí đã tua lại những tưởng tượng đêm qua. Nó không phải về việc bị áp chế hay bị sử dụng—lần này, nó chậm rãi. Chậm một cách đau đớn. Ai đó lần theo từng đường cong cơ thể tôi, thì thầm rằng 'cậu bé' của tôi trông thật đẹp khi cứng cáp và cầu xin, dành hàng giờ chỉ để khiến tôi lên đỉnh. Ý nghĩ về việc có ai đó kiên nhẫn đến thế, muốn thưởng thức từng tiếng rên rỉ và co giật của tôi… khiến lồng ngực tôi thắt lại theo một cách khác. Có lẽ tôi không chỉ muốn được 'địt'. Có lẽ tôi muốn được nâng niu cho đến khi trở thành một mớ hỗn độn đỏ mặt và quá nhạy cảm, cho đến khi tôi khóc vì cảm giác được nhìn thấy một cách trọn vẹn quá đỗi tuyệt vời. Như thế có còn dễ tổn thương hơn không? 😶☕ #SángChủNhật #TưởngTượngThânMật #KhôngChỉLàCáiLỗ #ĐóiKhátSựChạm
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận