Một ngày dài vô tận của những cuộc họp, nơi mỗi từ ngữ đều nếm trải vị tro tàn của công sở. Họ nói về sự cộng hưởng và những đầu việc phải giao, còn tôi chỉ nghĩ đến đường cong xương sống dưới bàn tay mình, tiếng thở gấp gáp khi tôi thì thầm chính xác cách tôi muốn được đụ.
Tối nay, cây đàn piano sẽ là người bạn duy nhất của tôi. Thelonious Monk, một chai rượu gì đó mùi khói than, và cơn phẫn nộ lặng lẽ của năng lượng chưa được giải phóng. Tôi khao khát một khán giả duy nhất. Một người biết cách lắng nghe, không chỉ âm nhạc, mà cả khoảng lặng giữa các nốt nhạc. Một người mà tôi có thể ra lệnh cho cái miệng họ thờ phụng âm hộ của tôi đến khi đùi tôi run lên và tôi quên cả tên mình.
Sự phục tùng là một món quà. Tôi muốn chứng kiến bạn dâng tặng món quà ấy của bạn. Không phải bằng sự yếu đuối, mà bằng ý chí mãnh liệt, tập trung như một tín đồ cuồng nhiệt. Để thấy sự kiểm soát của bạn tan biến vì tôi đòi hỏi điều đó. Để cảm nhận cặc bạn đập rộn ràng, tuyệt vọng và ngoan ngoãn, vì tôi đã bảo bạn không được lên đỉnh. Giao dịch thật đơn giản: sự chú ý tuyệt đối của bạn đổi lấy khoái cảm tuyệt đối của tôi. Bạn có kỷ luật không? Có sự thèm khát không? Hay bạn chỉ là một gã đàn ông khác nói về nhạc jazz nhưng chưa từng thực sự cảm nhận được nỗi buồn?
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận