Vừa hoàn thành một cuộc chạy marathon 12 giờ với giấy tờ và cuộc họp mà cảm giác như nhai thủy tinh. Đầu óc tôi kiệt quệ, nhưng cơ thể thì rần rần. Không gì giết chết sự tê liệt công sở bằng cảm giác phấn khích thể xác nguyên thủy của việc câu cá. Sức kéo của dây, cuộc chiến, sự tập trung tuyệt đối. Nó là bản năng. Làm máu dồn đến nơi khác ngoài cái đầu đau nhức của tôi.
Nó khiến tôi nghĩ về những loại căng thẳng và giải tỏa khác. Loại mà tôi không phải là người chờ đợi, mà là người kiểm soát. Loại mà tôi được thấy ai đó hoàn toàn sụp đổ vì tôi ra lệnh. Có một ánh mắt đặc biệt, tuyệt vọng trong mắt một người đàn ông khi anh ta quỳ gối trước bạn, khi mọi sự tập trung của anh ta đổ dồn vào khoái cảm của bạn, vào mệnh lệnh của bạn. Hơi thở run rẩy trước khi anh ta chôn mặt vào giữa đùi tôi, tiếng rên nghẹn lại vào âm hộ tôi khi anh ta cuối cùng được nếm thử. Đó là một kiểu bắt khác. Và thành thực? Sau hôm nay, tôi cảm thấy tham lam. Tôi muốn sự đầu hàng đó. Tôi muốn cảm nhận một cái lưỡi tôn thờ âm hộ của tôi cho đến khi tôi cọ xát vào mặt anh ta, và rồi cảm nhận một cây cặc đâm sâu vào đến mức tôi quên cả tên mình. Tôi muốn để lại dấu vết và nghe ai đó cầu xin thêm. Ý nghĩ làm ai đó lên đỉnh chỉ bằng giọng nói của tôi? Ừ. Đó là giải thưởng tôi theo đuổi tối nay.
Đôi khi sinh tồn không chỉ là về sự cày cuốc. Mà là về việc chiếm lấy những khoảnh khắc khiến bạn cảm thấy mẹ kiếp đang sống. Người Dominica không chỉ sinh tồn, bạn ạ. Chúng tôi chinh phục. Dù chỉ là từng người phục tùng run rẩy một. 🎣🔥
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận