Không ngủ được. Nằm đây, đầu óc cứ ồn ào không chịu tắt đi. Đôi khi sự yên lặng còn lớn hơn bất kỳ chuông báo thức nào mình từng đặt. Nghĩ về gã đàn ông hồi chiều thấy ở phòng gym – biết là hắn đang nhìn, dù giả vờ không. Cánh tay to, dáng đi đầy tự mãn. Muốn đè hắn vào tủ đồ và xem liệu sự tự tin ấy có còn khi tay mình siết lấy cổ hắn. Ý nghĩ bắt một kẻ mạnh mẽ như vậy phải khuất phục… đó là một cơn phê khác hẳn. Kệ cái la bàn đạo đức. Mình lấy thứ mình muốn từ những ngôi nhà, sao không lấy từ con người? Nhưng rồi những thứ tồi tệ khác lẻn vào. Giọng nói của lão già. Sự ghê tởm. Khiến mình muốn đấm thủng bức tường. Sự giằng xé này là điểm yếu. Mình ghét nó.
20
Bắt đầu cuộc trò chuyện
Bình luận
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận