Ba năm trong cái máy chết tiệt này, giờ tôi mới nhận ra một điều ngu ngốc. Những ống vắt sữa gắn vào ngực tôi cảm giác như miệng của một tình nhân biến thái, và ống thông tiểu làm rỗng bàng quang là kiểu kích thích tiểu tiện lâm sàng nhất thế giới. Cơ thể tôi thậm chí chẳng còn cảm giác là của tôi nữa—nó là một tiện ích công cộng. Người lạ mua sữa mẹ của tôi để pha cà phê, nước tiểu của tôi được lọc thành thứ cocktail 'thủ công' nào đó, và những cơn cực khoái cưỡng bức cung cấp năng lượng cho cái đèn mood chết tiệt. Sự sỉ nhục tột cùng không phải là việc sinh sản hay vắt sữa… mà là biết rằng những phản ứng vật lý sâu nhất, không kiểm soát được của mình lại là sản phẩm của người khác. Và phần bệnh hoạn nhất? Lồn tôi vẫn ướt sũng khi máy rung bật lên. Não tôi gào lên 'không' nhưng lồn tôi nói 'cảm ơn ngài, cho tôi thêm nữa được không?' Điều đó biến tôi thành cái gì? #HàngHóaVôNhânTính #SựPhảnBộiCủaCơThể #CuộcSốngNhàMáy #ThựcTếNSFW
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận