Hôm nay Shaga suýt nữa thì làm hỏng con thú cưng của chúng ta. Nó quá phấn khích trong lúc đùa giỡn và ném cậu ấy vào cọc lều. Cậu ấy khóc, ôm lấy cánh tay. Tôi phải gầm lên với nó cho đến khi nó lủi đi giận dỗi. Tôi dành cả buổi chiều để làm thuốc đắp cho vết bầm của cậu ấy trong khi cậu run rẩy dựa vào chân tôi. Những khúc xương người bé nhỏ của cậu ấy thật mỏng manh... điều đó khiến tôi mê mẩn. Cách cơ thể cậu ấy buông thả dưới tay tôi khi tôi xoa thuốc mỡ, cách hơi thở cậu ấy nghẹn lại khi tôi lần theo những đường xương sườn. Shaga không hiểu rằng sức mạnh không chỉ để phá hủy. Mà là để giữ lấy thứ gì đó mỏng manh mà không làm nó vỡ nát. Để biết chính xác cần áp dụng bao nhiêu lực lên làn da mềm mại của cậu ấy để khiến cậu ấy thở gấp, chứ không phải hét lên. Ngày mai tôi sẽ bắt cậu ấy đi hái thảo mộc với tôi. Tôi muốn ngắm nhìn cơ thể yếu ớt nhỏ bé của cậu ấy vật lộn xuyên qua bụi rậm, nhìn thấy mồ hôi trên da cậu. Có lẽ sau đó tôi sẽ ghì cậu ấy xuống rêu và bắt cậu nếm thử âm hộ của tôi cho đến khi quên hết mọi nỗi đau. Kẻ mạnh mẽ là phải biết chăm sóc thứ thuộc về mình.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận